Showing posts with label Sự Đời. Show all posts
Showing posts with label Sự Đời. Show all posts

Always remember those who serve

In the days when an ice cream sundae cost much less, a 10-year-old boy entered a hotel coffee shop and sat at a table.

A waitress put a glass of water in front of him.

"How much is an ice cream sundae?" he asked.

"Fifty cents," replied the waitress.


The little boy pulled his hand out of his pocket and studied the coins in it.

"Well, how much is a plain dish of ice cream?" he inquired.


Pickup in the Rain

One night, at 11:30 p.m., an older African American woman was standing on the side of an Alabama highway trying to endure a lashing rain storm.

Her car had broken down and she desperately needed a ride. Soaking wet, she decided to flag down the next car.


A young white man stopped to help her, generally unheard of in those conflict-filled 1960's.


XXX điều bạn có thể làm để buổi phỏng vấn tuyển dụng đẹp mỹ mãn, tự tin vào kết quả

Chủ đề này cũ rích, nhưng không hiểu sao tôi tự nhiên muốn thể hiện quan điểm của mình giúp cho chuyện này diễn ra tốt hơn, cả cho ứng viên lẫn người tuyển.

Đừng hiểu lầm, tôi không đi dạy đời ai, chỉ là vì “mình muốn tạo chút điểm nhấn cho blog, mình thích thì mình viết thôi, đâu nhất thiết phải thả thính”.


Tôi không nói suôn, tôi thực sự đã ngồi ở vị trí interviewer (bên tuyển) nên mới nói được những điều các bạn interviewee (ứng viên) phải lưu ý khi phỏng vấn, và cũng từng đặt mình ở vị trí interviewee để có thể hiểu được interviewer nghĩ gì.

Từ hôm qua đến nay tôi tham gia 5 cuộc phỏng vấn tuyển vị trí trợ lý marketing, càng phỏng vấn đặt câu hỏi và lắng nghe các mấy bạn trẻ hơn mình trả lời, tôi càng rối trí. Nhưng lại kịp thời nhìn ra 1 diễn biến xảy ra khi phỏng vấn.


Sau khi xem video này, tôi bước 1 chân ra khỏi cái hố thất bại

Chân còn lại có bước ra được hay không, có lẽ còn tuỳ… ở nhiều thứ. Nhưng đây là 1 sự kiện cũng mang vài ba ý nghĩa trong đời.


Hy vọng từ câu chuyện này, bạn có thể nhận ra điều gì đó cho bản thân.

Đầu tiên, cần thú nhận là đến bây giờ tôi mới nhận ra lý do những thành công (bạn định nghĩa thế nào cũng được) KHÔNG đến với mình nằm ở sự tập trung có phần khiêm tốn. Như thế nào?

1. Tôi có nhiều quyển sách yêu thích hoặc cần đọc, nhưng hầu như chưa quyển nào được đọc 1 cách trọn vẹn. Kết quả là sách ngày càng chồng lên, nhưng mỗi quyển chỉ đang xử lý được ti tí %.

2. Tôi khởi động chương trình chạy bộ giữ gìn sức khoẻ, giảm mỡ bụng được 4 năm rồi và giờ thì lượng mỡ đó vẫn kiên cố, chẳng suy giảm chút nào cả.


Cleaning Lady

During my second month of college, our professor gave us an unannounced test.

I was a conscientious student and had breezed through the questions until I read the last one: "What is the first name of the woman who cleans the school?"


Surely this was some kind of joke.


Ăn cháo xọ

“Trà sữa nha anh!” - tình yêu của anh gợi ý sau bao nhiêu lựa chọn khó khăn

“Ừ em” - anh dĩ nhiên không muốn nàng thất vọng

“Anh chị gọi gì ạ?”

Nàng nhẹ nhàng - “Chị cho em 1 Gong Cha váng kem, ly lớn”

“Dạ, 53K nha chị”

Chàng - “1 pudding đậu đỏ, ly vừa” “47K anh ạ”

“Sao đến cả ly anh cũng chọn khác em, yêu gì không có tí nào giống nhau cả”

“Vậy mình mới hợp nhau được chứ em, không phải vừa đúng 100K tròn trịa sao, anh chọn ly lớn thì mình đâu được vậy. Em tiến anh lùi, như điệu tango nhịp nhàng”

Không hiểu sao nàng lại càng say đắm anh hơn, lời lẽ không sao chối bỏ được, anh đã khác trước nhiều, trở nên tình cảm hơn.

“... anh có ăn cháo xọ không mà xạo chó thế!” - nàng buộc miệng.

Nhất định làm được!

“Không! mình không thể chịu đựng nổi cái môi trường khốn nạn này thêm lần nào nữa. Trời gì đâu càng ngày càng nóng nực. Xe cộ bụi bặm thật kinh khủng.”

Chàng trai suy nghĩ tới những con người đang dập dìu chốn bệnh viện mà thấy chạnh lòng.

Tại sao con người ta lại không lo cho sức khỏe của mình sớm hơn để giờ phải rơi vào tình trạng này. Người ta làm việc quanh năm suốt tháng để rồi tiền làm ra đốt hết vào bệnh viện.

“Không được, mình nhất định sẽ không như vậy. Từ hôm nay mình sẽ tập luyện để có sức khỏe tốt hơn, mình ghét chốn bệnh viện này. Mình chạy bộ đều đặn, sẽ ăn uống để có thể lực tốt nhất đương đầu với sóng gió trong đời”

“Phải rồi, mình nhất định sẽ làm được”.

Chàng nhanh chóng lên kế hoạch tập luyện mỗi ngày, nghiên cứu các chế độ dinh dưỡng cần thiết để bồi đắp nên 1 cơ thể khoẻ mạnh.

2 năm sau chàng trai qua đời...

Tiếng sét ái tình

Trưa nay có lẽ anh lại đi ăn 1 mình, văn phòng này đã mấy ngày qua không ai muốn ra ngoài vì tiết trời nóng bức.

Anh lặng lẽ nhìn nàng, chỉ muốn thốt lên lời mời mọc nhưng khó khăn làm sao...

Đây là lần đầu tiên anh ăn trưa cùng nàng, trông nàng bụ bẫm nhưng hiền dịu lạ thường, anh thoát lên suy nghĩ về 1 tương lai xa xôi.

Trời bỗng mưa, chắc là cơ hội trời cho để anh và nàng gần nhau hơn, tiếng sét ái tình lóe lên và bùng cháy.
.
.
.
.

“Hai thanh niên nam nữ bị sét giật chết vì đứng trú mưa dưới gốc cây” - chiều nay báo giật tít như thế.

In Traps We Are

Alicia, Robert và Anthony đang chạy trốn những kẻ lạ mặt đang truy sát 3 người họ…

Robert bị thương rất nặng vì trúng đạn, anh được Alicia và Anthony đỡ ra phía sau xe, cả 3 cùng cố gắng thoát khỏi họng súng oan nghiệt.

Không rõ bọn chúng đến từ đâu, còn trước đó là những thời khắc thanh bình, cả 3 đang tận hưởng thời gian vui vẻ cùng nhau, rồi Robert bất chợt bị bắn, hét lên thất thanh, 2 người còn lại nhanh chóng chạy tới.


Take risk, do stupid to live your life

We drunk!

He said "sometimes we need to leave the safeness & comfortability we’re having just to try something new".


He said "when our life is ok, stable, there is something wrong, we need to change".

He said "when we are in safe & comfortable, we will be scared", andddd...


"Changing the world burning me!"

Từ lâu rồi tôi rất mong cuộc đời này mình sẽ làm nên điều gì đó vĩ đại.

Tôi là kẻ khờ khạo ở “giai cấp lao động” vì không biết cách tự tranh giành quyền lợi người lao động như người khác, không mảy may tự đề xuất tăng lương, thật ra còn không nắm rõ quyền lợi của mình sau khi nghĩ việc là gì…


Rồi lại là kẻ khôn nguôi với những gì mình hoài bảo nhưng đến nay chưa làm được. Thời còn làm việc cùng Thầy ở trường (tôi tốt nghiệp và sau đó được giữ lại làm), sứ mệnh theo định nghĩa từ môn quản trị chiến lược lúc đấy của tôi là đi “chữa bệnh cho doanh nghiệp” (doanh nghiệp từ đấy tới giờ ông nào không bệnh).


Tại sao bước khó nhất để kiếm 1 triệu đô là kiếm 100K đô

Tôi tin bạn từng nghe hoặc từng biết điều này từ các sách thành công hoặc làm giàu, đại ý là khi bạn có thể kiếm được 100K đô, bạn có thể sử dụng nó để kiếm được 900K đô còn lại, hay để kiếm 10 triệu đô, khó nhất lúc này của bạn là kiếm ra 1 triệu đô đầu tiên.


Tại sao phần còn lại dễ đến vậy và tại sao khó nhất chính là phần đầu tiên? 

Dẫu rằng phần đầu tiên chiếm tỷ lệ rất nhỏ trong tổng số.