Sau khi xem video này, tôi bước 1 chân ra khỏi cái hố thất bại

Chân còn lại có bước ra được hay không, có lẽ còn tuỳ… ở nhiều thứ. Nhưng đây là 1 sự kiện cũng mang vài ba ý nghĩa trong đời.


Hy vọng từ câu chuyện này, bạn có thể nhận ra điều gì đó cho bản thân.

Đầu tiên, cần thú nhận là đến bây giờ tôi mới nhận ra lý do những thành công (bạn định nghĩa thế nào cũng được) KHÔNG đến với mình nằm ở sự tập trung có phần khiêm tốn. Như thế nào?

1. Tôi có nhiều quyển sách yêu thích hoặc cần đọc, nhưng hầu như chưa quyển nào được đọc 1 cách trọn vẹn. Kết quả là sách ngày càng chồng lên, nhưng mỗi quyển chỉ đang xử lý được ti tí %.

2. Tôi khởi động chương trình chạy bộ giữ gìn sức khoẻ, giảm mỡ bụng được 4 năm rồi và giờ thì lượng mỡ đó vẫn kiên cố, chẳng suy giảm chút nào cả.


3. Tôi lên thời lượng tự tập đàn guitar cũng hơn 1 năm, giờ chỉ lẩy khẩy vài nốt vui tai.

4. Hoặc như tôi xây dựng coclac.net gần nửa năm nay nhưng nếu bạn hay lên đây và để ý thì số lượng bài chập chờn, đôi ba tháng mới ra vài bài lẻ tẻ.

P.S: Tất nhiên sau khi làm sống dậy khí thế với những gì mình nhận ra từ cái video đó, tôi không hứa với bạn là coclac.net sẽ luôn có bài mới sau 1-2 ngày, nhưng hẳn nhiên không phải do tôi không tập trung trở lại.

Chuyện giờ đã khác xưa.


Giờ tới phần quan trọng, như tôi nói lúc đầu, sự thay đổi của mình đến từ 1 video mà tôi tình cờ xem được. Vậy video đó có gì và tôi nhận ra gì sau khi xem nó?

Đây không hẳn là video hay nhất tôi từng xem, nhưng đôi khi sự thức tỉnh lại không đến từ cái gì đó hay nhất đâu.

Video tường thuật lại nỗ lực kéo dài 20 tuần của 1 cô gái nhằm thay đổi vóc dáng của mình với cân nặng ban đầu là bao nhiêu tôi không rõ nhưng đã thay đổi đáng kể sau khoảng thời gian này.

Xem xong video tôi thấy hơi buồn cười, những gì tôi nhận ra từ đó với mục đích quảng cáo của video không giống nhau cho lắm. Nhưng cũng không quan trọng lắm đâu.

Có 1 chi tiết tôi luôn nhớ trong lúc xem video của quá trình này là 20 tuần đó diễn ra như 1 đồ thị hình sin, lên xuống với những phát sinh về tâm lý lẫn nỗi khổ thể xác trong quá trình tập luyện, những điểm thấp nhất trong đồ thị đó đại diện cho nguy cơ bỏ cuộc là rất cao.

Ở những thời điểm ban đầu, cô gái thấy khá hơn sau 1 - 2 tuần chạy bộ liên tục, nhưng sang tuần thứ 4, cô gái cảm thấy khá đau đớn vì cường độ tập luyện bắt đầu ảnh hưởng tới thể chất vốn có, nhất là những tuần đầu phải trầy trật với cái cơ thể nặng gần 1 tạ đó.

Nói chính xác thì theo bình thường người ta sẽ tự đưa ra 2 lựa chọn: 1 là nghỉ vài bữa, 2 là bỏ, coi như xong.


Chuyện gì xảy ra thì bạn cũng biết rồi, cô tiếp tục và 20 tuần sau là sự thay đổi ngoạn mục.

Nhưng tôi không nói về sự thần kỳ đó, chuyện đó dễ hiểu sau từng đó nỗ lực mà, tôi nói về điều này: Mẹ kiếp, 20 tuần liên tục người ta đưa cơ thể mình từ số 10 về số 1, còn tôi mấy năm trời cứ giữ body mình loanh quanh mãi ở số 10.



Đây là lúc tôi bất chợt nhận ra: Không có bất kỳ điều gì tôi làm được hoàn thành cả.

1. Đống sách kia vẫn chẳng đâu tới đâu.

2. Bụng tôi vẫn bồi đắp mỡ sau 4 năm.

3. Coclac.net không có bài đều đặn.

4. Vẫn chưa đàn thành thạo.

5. Tất nhiên khi soi kỹ lại tôi phát hiện có thêm dăm ba việc cũng như thế nhưng không tiện đề cập trên đây cho lắm.

Và câu hỏi là Why? Không phải là tại sao những việc đó không được hoàn thành, vì câu trả lời là quá rõ ràng, do tôi không tập trung.

Mà là tại sao tôi lại để việc đó diễn ra… NHIỀU NĂM LIỀN?


Để rồi năm nay tôi 29, vào 1 đêm lạnh lẽo cuối tháng 8, đắp chiếc chăn mỏng mua cách đây vài năm, xem xong video này, lòng lại trỗi dậy cảm giác khó tả.

Những cái “không hoàn thành” này chỉ là dấu hiệu báo trước kết cục tương tự cho những cái lớn hơn mà thôi. Vẫn còn những ‘giấc mơ’ giá trị hơn rất nhiều lần, mà nếu cứ với cái đà này thì…

Tôi bứt khỏi cảm giác đó trong tích tắc và thay đổi triệt để sau tâm trạng u ám.

Tôi biết mình cần làm gì tiếp theo trong chuỗi tháng ngày còn lại.

Tôi sẽ không để chuyện này tiếp tục diễn ra 1 lần nữa. Đã có quá nhiều hối tiếc ở đâu đây. Và tôi không thể coi thường những thứ đang xảy ra với mình dù chỉ mảy may, nhỏ bé.

Ngày hôm sau và những ngày sau nữa, tôi chiêm nghiệm và rút ra 6 Ý TƯỞNG giúp mình thay đổi, và thực sự tôi đang thay đổi.

Lưu ý: TẤT CẢ CHỈ TỪ VIỆC TÌNH CỜ XEM 1 VIDEO

Tự nhiên đến đây lại muốn giấu những điều này cho riêng bản thân, nhưng bản chất hào phóng lại mạnh mẽ hơn sự ích kỉ. LOL!

1 là,

Có lẽ tôi đã hoàn thành xong cả đống thứ dang dở kể trên kia chỉ trong 1 thời gian xác định nào đó nếu biết duy trì nỗ lực của mình xuyên suốt bằng cách chia nó ra thành từng ngày và chỉ cần có thế.

Cô gái trong video biết chính xác cô ta cần làm gì MỖI NGÀY để hoàn tất quá trình tập luyện 20 tuần đó.

Tôi thì ĐÃ không có!


Đây là thói quen dễ hiểu, nhưng mang lại hậu quả vãi đái vô cùng. Hậu quả tôi nhận lấy là 4 năm trời không có bước tiến nào về hình dạng body với chương trình chạy bộ giảm mỡ.

Tôi khởi động được 1-2 tuần, rồi lại hoãn vì việc gì đó, đôi khi bị đau đầu gối, có khi cảm thấy nên nghỉ ngơi, hoặc đi chơi đâu đó vài ba ngày, hoặc thời tiết nắng mưa bất chợt… whatsoever, phải rất lâu sau đó tôi mới khởi động lại chương trình cũ và rồi cứ thế cứ thế.

Nếu tôi xác định mỗi ngày mình phải chạy bao nhiêu và duy trì nỗ lực đó liên tục trong 1 thời gian nhất định, hẳn tôi đã có thể thấy 1 kết quả rõ ràng.

LÀ 3 THÁNG (CHẲNG HẠN) THAY VÌ 4 NĂM RỒI!

Phải đến 29 tuổi như tôi bạn mới nhận ra chuyện này quan trọng như thế nào, thế nên nếu mới chỉ 20 - 25 tuổi, hay thậm chí bé hơn, hãy tưởng tượng mình đang 29 để thực sự hiểu cảm giác của tôi.

ĐÓ LÀ 1 CẢM GIÁC NẶNG NỀ VÌ MÃI BAO NĂM CHẲNG ĐẠT ĐƯỢC THÀNH TỰU NÀO CẢ!!!

Dù chạy bộ giữ hình thể chỉ là 1 thành tựu nhỏ trong số dăm ba cái tôi muốn.

Tôi tự hỏi mình với ‘phong độ’ hiện tại, bao lâu nữa tôi mới bứt ra cái vòng lẩn quẩn này. Thế nên tôi không thể để mọi chuyện chậm trễ hơn nữa. Không còn thời gian để làm lại nữa đâu, chỉ có 1 thời điểm thích hợp giải quyết mọi vấn đề bạn và tôi đang có.

NGAY BÂY GIỜ!

Sẽ rất khó biết cảm giác mình sẽ ra sao khi vào 1 đêm cuối tháng 8 lạnh lẽo trong 4 hoặc 5 năm tới tôi lại đắp chiếc chăn mỏng, nằm đấy, coi 1 video khác và tiếp tục gặm nhấm mình đã thất bại ra sao vì đã không có gì xảy ra vào lúc này cả.

Đoạn này tôi viết khá dài, nhưng nó chính là trung tâm khiến cho những điều còn lại có ý nghĩa. Nếu vẫn không nắm chắc điều này, những điều kia xin vất đi cho.

Tôi cố gắng bỏ hết các khái niệm về động cơ, mục tiêu hay cam kết ra khỏi nội dung mình viết, vì chỉ nói cái đó sẽ không hiệu quả gì cả.

Cứ nhìn vào sự thật, vào bản chất, vào bất cứ cái gì gây ra vấn đề cho mình… thì mới đủ mạnh để bật ra khỏi mớ keo dán chuột nhầy nhụa.

Xác định điều bạn muốn, chia nó từng ngày và thực hiện cho bằng được. Rồi bạn sẽ thấy tiến độ và kết quả.

Hai thứ chết tiệt đó không bao giờ hiện ra khi bạn không biết mình phải làm gì TỪNG NGÀY, dù ước mơ của bạn cháy bỏng không kém gì tôi. Đây là mức căn bản ai cũng có thể hiểu.

1. Mỗi ngày trong bất kì điều kiện nào, tôi sẽ chạy 10 vòng.

2. Mỗi 3 ngày sẽ có 1 bài mới update trên coclac.net với bất kỳ chủ đề nào. Và thôi không nghĩ với những bài viết lẻ tẻ thì sau 1 năm tôi sẽ có 1 trang blog hoành tráng. It simply never happens that way!

3. Bỏ tập đàn. Đôi khi phải quyết định. Thế cho nhanh!

4. Mỗi ngày cuốn sách XXX trang sẽ được chia ra đọc đến khi hoàn tất.

Nên nhớ, chính vì có mong muốn nhưng không chia đều thành cái gì đó làm được mỗi ngày đã khiến tôi phải cảm thấy dày vò khi nỗ lực lẻ tẻ mình đặt vô mỗi lần chẳng góp vào đâu trong kết quả tôi đáng ra nhận được cả.

AND THAT… ALWAYS HAPPENS IN EVERY THING, EVERY KIND OF THINGS YOU REALLY REALLY REALLY WANT.

Sau khi nhận ra sự quan trọng của ý tưởng đầu tiên, tôi lại tình cờ nhặt nhạnh được 1 số ít ý tưởng khác có ý nghĩa không kém.

2 là,

Tôi quen 1 chị khá là xuất sắc trong việc tạo sự thân thiện và mối quan hệ với người khác, phải nói đấy chỉ là cỏn con trong số những thứ chị có thể làm, còn tôi lại khá là khó khăn trong việc đó. Người ta hay nhìn tôi như 1 người khó gần và 1 vài phẩm chất khó ưa khác nữa. Nên nói về bạn bè thì không ai ít bằng tôi.

Tôi sống trong 1 khu vực mà giờ hỏi ra chắc cũng chẳng có mấy người biết tôi, tôi cũng chẳng biết họ là ai. Nhưng thằng em rể của tôi thì biết rõ từ đầu tới cuối xóm, cái đáng kể nó nhận được là 1 vài hợp đồng be bé kiếm thêm chút tiền nhờ những quan hệ đó. Muốn nhờ tôi thì đừng mong. Cũng vì vậy mà đôi khi vài món tiền nhỏ đáng ra của tôi, thì lại bay tới chỗ người khác.

Nhớ hồi xưa tôi hay bị ông cấp trên phê bình là ăn nói cọc lóc, nhiều khi nói thẳng mà không để ý cảm nhận của người khác. Tôi cho rằng đấy là bình thường, ăn ngay nói thẳng phải vậy, cái kiểu nói của dân miền Tây ấy mà, ai hiểu thì hiểu, không thì thôi. Thế rồi cũng nhờ vậy mà có cơ hội làm ăn, người ta ít khi nghĩ tới tôi.

Sự nghiệp cũng thế, đôi khi bạn không thấy tiến triển gì sau chừng ấy năm, thì cũng nên coi lại, có cái gì đó có vấn đề rồi đấy.

Vậy ra ý tưởng của bạn quan trọng lắm.

Chuyện gì cũng có nhân quả cả thôi, nên điều đó vẫn đúng với ý tưởng mà mình có, bạn gieo một hạt mầm thì chắc chắn nó sẽ lớn lên theo cách nào đó.

Ai cũng xác định ý tưởng trong phần lớn cuộc đời mình cả.

Cũng không có ý tưởng đúng hoặc sai, chỉ có kết quả mà nó mang lại. Ý tưởng của bạn có thể mang lại kết quả hay ho vào ban đầu, nhưng sau đó có thể tệ dữ dội. Và chuyện hiển nhiên chúng làm hại, là làm mất thời gian của bạn.

Điều tôi muốn nói ở đây là hãy cẩn thận với những gì mình nghĩ, nhất là với những cái tưởng chừng không quan trọng, nhỏ nhặt nhưng manh nha 1 cách âm thầm, lén lút.

Nếu bạn thấy không thoải mái chia sẻ hay bắt chuyện cùng người khác, hẳn phải có ý tưởng nào đó trong đầu bạn rồi.

Đôi khi lời người khác nói với bạn cũng đã gieo vào đầu 1 ý tưởng khó đỡ nào đó rồi cũng nên.

3 là,

Tại sao những người đứng đầu luôn được hưởng những quyền lợi cao nhất?

Tại sao hoàng đế luôn có hàng trăm phi tần trong khi thứ dân chỉ có 1 hoặc 2.

Tại sao chủ công ty luôn ‘có thu nhập’ cao nhất, còn có thể vào trễ nhưng chẳng mấy ai dám thắc mắc hoặc lên giọng?

Trong 1 club tiếng Anh tôi từng tham gia, nó được tổ chức theo kiểu trò chuyện cùng người nước ngoài, 1 buổi như vậy có khá nhiều người muốn tăng skill nói của mình lên nhưng tôi để ý 1 anh trong đó nói rất tự tin và rất giỏi với những Tây ba lô kia.

Phần lớn thời lượng là do anh trao đổi, những người còn lại nói rất ít. Anh trở thành người giỏi nhất trong đó không chỉ nhờ nói nhiều với người bản xứ, mà còn nhờ cùng 1 lý do với những câu hỏi trên kia.

Câu trả lời, nếu bạn tìm ra được, chính là ý tưởng có thể đánh bại thói chần chừ, ngần ngại của đa số người, với điều kiện bạn phải là người có khao khát lớn.

ĐÓ LÀ SỰ TIÊN PHONG.

Chẳng ai đi trước những người này ngoài họ cả. Hoàng đế lập nước cũng phải là người đứng lên đầu tiên. Chủ công ty cũng là người đầu tiên đứng lên.

Và cái anh mà tôi biết, cũng chỉ ảnh là người chủ động bắt chuyện mấy người Tây kia.

Vậy tại sao họ không thể có cái họ đáng có? Điều quan trọng là họ còn bỏ ra rất nhiều thứ, đặt rất nhiều rủi ro trước đứng đầu 1 đất nước hoặc tạo ra 1 công ty.

Rủi ro rất cao và không phải ai tiên phong cũng sẽ có kết thúc mỹ mãn, họ biết rõ điều đó nhưng quyền lợi của người tiên phong hấp dẫn họ hơn.

Nên đừng đứng thứ 2, chuyện gì cũng phải về đầu, phải tiên phong. Bạn biết mình có thể thua, nhưng chiến thắng cũng nằm gần đấy chứ đâu.

4 là,

Có mấy lần tôi đang chạy bộ thì gặp 1, 2 đứa nhóc cấp 1,2 gì đấy. Tôi bất ngờ là chúng không tránh né tôi mà tôi phải làm chuyện đó. Tưởng chừng nếu tôi không né, chúng cũng chẳng tội gì phải làm chuyện đó. Người lớn phải lễ phép mới đúng. Thật là những đứa trẻ ngoan.

Có lần tôi đọc 1 bài về Elon Musk, bảo rằng cha này không có khái niệm thất bại, chỉ là không được thì làm lại.

Giờ nghĩ lại tô chợt phát hiện…

Ê mà có khi là vậy thật. Có khi nào bạn nghĩ, mấy người này không hề có 1 khái niệm nào đó mà đa số người khác hay có không?

Tại sao đa phần chị em nước mình ra biển không mặc bikini, còn nữ phương Tây thì không mặc không được, có mắc cỡ gì đâu? Khác biệt không nằm ở chị em Việt, khác biệt nằm ở mấy chị Tây, trong đầu các chị không có cảm giác như mấy chị Việt.

Thế ngay bây giờ nhé, bạn thấy mình nhát, thấy mình ngại, thấy mình đơn độc. Là từ điều gì mà ra?

DELETE HẾT MẤY THỨ ĐÓ RA KHỎI ĐẦU, COI NHƯ KHÔNG TỒN TẠI ĐƯỢC KHÔNG?

5 là,

Tôi quen 1 cậu thanh niên trẻ hơn mình, có lẽ sinh năm 91, nhưng cách đây 2 năm, cậu không ngại ứng tuyển vào vị trí manager tại công ty tôi từng làm. Dù rằng phải nói skill mà cậu có chẳng bằng tôi cho lắm, chỉ hơn cái khoản miệng mồm giỏi.

Ấy thế mà vị trí của tôi không khá hơn cậu ta được, lương cũng thế.

Nên vì sao giữa 2 con người kỹ năng khác nhau, lại có sự nghịch đảo về vị trí? Đơn giản thế này, 1) Cậu ta dám / tự tin đặt mình vào vị trí manager, còn tôi thì không?

Đôi khi cứ bất chấp khả năng hiện tại của mình là a hay b hay c, cứ đứng ra nhận cho mình 1 cơ hội lớn hơn, thời gian vẫn còn đủ để bù đắp thiếu hụt về năng lực mà. Đúng không?

và 2)… đây mới là điều tôi muốn nói.

Bạn còn nhớ khái niệm Hòn Tuyết Lăn trong cuốn tự truyện cùng tên của Warren Buffet?

Một quả bóng tuyết to lớn luôn khởi đầu là 1 hạt tuyết nhỏ, lăn từ trên đỉnh cao nhất xuống, thu hút và làm những hạt tuyết bám chặt vào mình trước khi trở nên to hơn rất nhiều.

P.S: Tôi có mua 2 quyển 1&2 Hòn Tuyết Lăn nhưng đọc không hết, nhắc tới đây bỗng nhớ chứ không phải thành thục gì.

Quả là nhiều ý nghĩa, đúng chứ? Còn đây là ý nghĩa tôi nhìn thấy.

CƠ HỘI TẠO RA CƠ HỘI LỚN HƠN. Chỉ vậy thôi!

Tôi không nói thêm về sai lầm của mình nữa vì nghe hoài nhàm lắm. Tôi nói rằng nếu có cơ hội thì cứ nắm lấy, cân nhắc 1 chút thôi rồi quyết định, đừng chờ gì cả. Nắm bắt tốt cơ hội đó, đừng lo cơ hội lớn hơn sẽ không đến.

Cứ như tuyết đang lăn vậy, bạn càng lớn, tuyết sẽ càng lớn hơn.

Và điều đó bắt đầu khi bạn dám bước qua 1 giới hạn khác mà mình phải cảm thấy hồi hộp.

6 là,

Tôi mê điện thoại đời mới lắm dù chẳng mấy khi mua, nào Note 7, iPhone tôi đều tìm hiểu thông tin đủ cả, từ khi mới ra mắt tới lúc trên tay, review. Chứng kiến nước người ta hoàn thiện công nghệ nhìn thấy mà mê.

Rồi tôi thấy có mấy cái video trên youtube, trong đó người ta lấy 1 con điện thoại mới nhất rồi phá tanh bành, xài búa dao lớn nhỏ đủ cả để thử độ bền, đo độ cong, xem có trầy xướt không.

Thật là nhảm và tàn độc với 1 chiếc điện thoại mới và tốt như thế. Sao người ta có thể bỏ gần cả nghìn đô để làm mỗi chuyện đấy nhệ?

Thì rồi tôi ok, do lợi ích thu được từ việc đó cao hơn so với giá trị của 1 cái điện thoại. Bạn biết làm partner với youtube là có tiền mà, nên chuyện phá hỏng 1 cái điện thoại giá $500 chẳng hạn, lại giúp thu về tận $2,000 thì bố con thằng nào chẳng làm.

Vậy ra phải biết thả con tép bắt con tôm!

Nếu mình ngần ngại bỏ 500 đồng mua con điện thoại mới cáu rồi để dành, không phá huỷ nó để up lên youtube hay làm việc khác, giá trị của nó rồi cũng khấu hao theo năm tháng.

Ai cũng muốn mua rồi giữ dùng lắm, lau chùi cẩn thận nhưng đôi khi phá huỷ nó lại tạo ra kết quả có giá trị cao hơn mấy lần.

Hay như đánh cờ ấy, đôi khi phải thí 1 vài con quan trọng để giành thắng lợi chung cuộc, chứ mà cứ muốn con nào cũng còn nguyên vẹn thì kiểu gì mà thắng.

Trên đời không thiếu gì người thích giành chiến thắng mà không muốn tổn hại thứ gì của mình. Thế lại càng thua.